Archive for the ‘Vài Điều Cần Biết’ Category

Niệm Phật Hóa Giải Ân Oán Tình Thù Với Ma Nữ

Tôi là một người vô thần, không theo bất kỳ tôn giáo nào. Nhưng bảy năm trước đã xảy ra một việc lạ lùng làm thay đổi cả cuộc đời tôi.
Lúc ấy tôi mới kết hôn được sáu tháng. Có một đêm khuya, tôi thức dậy đi vệ sinh, đầu óc còn mơ màng ngái ngủ, bỗng thấy có một bóng trắng lướt qua trước mặt mình, thế là tôi vội mở mắt ra nhìn rõ ràng là một nữ quỷ mặc y phục trắng, mặt dính đầy máu, nhem nhuốc. Khi đó, tôi không biết vì sao mình có đủ dũng khí để vung tay, tát mạnh vào mặt nữ quỷ, đánh nó phải biến mất dạng. Đọc tiếp…

Nhờ Niệm Phật Cứu Được Chủ Khỏi Bị Đọa Địa Ngục

Thuở xưa, tại quận Ninh Ba có tên Trương Mân, cha mẹ khuất sớm, côi cút một mình, nương náu với bà con cho qua ngày tháng, sau đến làm mướn với người phú hộ ở cách làng, chuyên nghề bện dép lác.

Thường bữa sớm mai, chàng gánh giỏ đi cắt lác, hay đi ngang qua trước một cảnh chùa, nghe các sãi công phu, chuông trống inh ỏi. Lần nào chàng cũng để giỏ trước cửa chùa, vào xem một lát rồi mới đi.

Hòa thượng thường thấy như vậy, nên Đọc tiếp…

Làm Thế Nào Để Chuyển Dử Hóa Lành?

Đây là bài kệ trích từ Phẩm Phổ Môn trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa:
“Thế tôn đủ tướng tốt !
Con nay lại hỏi Kia,
Phật tử nhơn duyên gì,
Tên là Quán Thế Âm ?
Đấng đầy đủ tướng tốt,
Kệ đáp Vô Tận Ý :
Ông nghe hạnh Quán Âm,
Khéo ứng các nơi chỗ, Đọc tiếp…

Niệm Phật Mà Cầu Hết Bệnh Sẽ Mất Phần Vãng Sanh

Nhân tiện trong những giờ nói về tu hành cần phải “Khế Lý – Khế Cơ”, Diệu Âm xin nêu ra một vài điều sơ suất rất tế vi trong pháp tu niệm Phật mà kinh nghiệm đã gặp qua, từ sự sơ suất đó mà nhiều người đã không được vãng sanh một cách hết sức đáng tiếc! Nói đáng tiếc có nghĩa là đúng ra họ được vãng sanh, nhưng chỉ vì một sơ suất nhỏ, chú ý lắm mới thấy, không chú ý không thấy, nên cứ tưởng là đúng, nhưng sau cùng thì kết quả thực sự là hơi buồn!…

Hôm qua chúng ta có nhắc đến lời nguyện vãng sanh, là chúng ta phải đơn giản gọn gàng: Đọc tiếp…

Đừng Nên Để Ý Đến Lỗi Người Khác Nếu Muốn Tâm Thanh Tịnh

Người thật sự biết tu là tự mình tu, không nhìn người khác. Nhìn người khác trong tâm sanh phiền não, sẽ có ý kiến; có ý kiến thì tâm liền bất bình, liền không thanh tịnh. Đến khi nào sáu căn của chúng ta tiếp xúc với cảnh giới sáu trần mà thấy như không thấy, nghe như không nghe thì tâm thanh tịnh rồi. Đối với tất cả các pháp thì rất rõ ràng, minh bạch. Tuy đã rõ rồi nhưng trong tâm không chấp trước. Nói dễ hiểu hơn chút là tuyệt đối không để trong tâm mấy chuyện này, trong tâm cái gì cũng đều không có. “Vốn không có một vật” mà Lục Tổ nói là tâm không có gì cả. Đến lúc đó liền Đọc tiếp…