Sư Ni Quảng Giác, họ Cung, người Tô Châu. Lúc còn ở tục, cô ăn chay trường từ khi 12 tuổi, mỗi ngày trì tụng Kinh chú, siêng lễ Phật, tự thệ không lấy chồng. Đến năm 28 tuổi xuất gia rồi ở tu tại am Hiếu Nghĩa ở Hàng Châu. Cô gìn giữ giới hạnh rất tinh nghiêm tinh tấn chuyên tu không quản khổ nhọc.
Về sau nhuốm bệnh, cô từ thuốc men, nhứt tâm chờ chết. Đương lúc nằm thở thoi thóp, cô bỗng vụt trỗi dậy ngồi kiết già xoay mặt về hướng Tây. Am Chủ dọn bàn thiết tượng A Di Đà ở trước mặt cô. Cô mở mắt nhìn Đọc tiếp…


Ngô Thị vợ của Lữ Hoằng, hai vợ chồng đều thông Phật pháp và đồng hiệp chí thanh tu. Cả hai người tớ gái cũng đều trai giới. Một người thích thiền lý, không bao lâu phải bệnh, vẫn cười nói vui vẻ đoan tọa mà mất. Một người giữ giới khổ hạnh, hoặc có lúc trọn ngày không ăn chỉ uống một chén nước cúng Phật. Một hôm người tớ gái ấy bỗng thấy hoa sen vàng lớn hiện ra trước mặt. Trên hoa chỉ thấy dạn dạn chân người ngồi kiết già. Vài ngày sau thấy rỏ đến gối, vài ngày sau thấy rỏ đến bụng và ngực. Lại ít hôm sau thấy rỏ cả đầu mặt, tướng hảo đều hiện đủ. Thì ra, vị ngồi giữa là Đức Phật A Di Đà, bên tả là Quan Thế Âm Bồ Tát,
Nhân quả là một quy luật chung của vũ trụ, không ai điều khiển hay kiểm soát mà tự nó vận hành. Gieo nhân thiện thì gặt quả thiện, gieo nhân xấu thì gặt quả xấu. Không phải không có báo ứng, chỉ là thời gian chưa tới mà thôi. Nếu như đời này gieo nhân thiện hay ác mà phải đợi đến đời sau mới có quả báo thiện hay ác thì sẽ khiến nhiều người khó tin. Có nhiều mẫu chuyện nhân quả rất hay nhưng tiếc là nói về nhân của đời quá khứ nên nhiều người cũng khó tin. Do vậy hôm nay mình làm video này với câu chuyện nhân quả báo ứng hiện đời qua người thật việc thật vừa mới xảy ra không lâu ở Việt Nam chủ yếu là để
Bạn phải đăng nhập để bình luận.