Người Ngu Ngốc Niệm Phật Được Vãng Sanh

nguoi-ngu-ngoc-niem-phat-vang-sanhÐạo sĩ Vương Si Ðầu đời Thanh, người tỉnh Trực Lệ, tánh cực ngu. Cha mẹ mất, đói ăn, nằm mọp trong căn lều nát, không biết tính cách nào. Có ai cho tiền cũng chẳng biết dè xẻn. Trần đạo nhân bèn thâu gã làm đồ đệ, sai hằng ngày quét tước, hái củi; khóa chiều thì niệm Phật vài trăm câu, lễ bái, thắp hương làm lệ thường.

Vương tụng Phật hiệu chẳng thành câu, mỗi lúc hôn trầm sắp ngủ gục, ông Trần dùng gậy dài đập, quở:

– Mày đã ngu muội như vậy, lại còn chẳng biết tinh tấn hay sao?

Suốt ba năm như thế. Một ngày kia, Vương ha hả cười lớn. Ông Trần lại đánh, Vương nói: “Hôm nay thầy đánh con không được đâu!” Thầy cật vấn lý do, Vương nói:

– Thầy ngồi như cây khô suốt mười tám năm, chẳng biết tu pháp. Nếu thầy có thể lễ niệm thật thà như con thì đã sớm được sanh về Tây Phương thấy Phật rồi!

Ông Trần ngạc nhiên, nhưng không quan tâm đến lời ấy. Ngày hôm sau, Vương trèo lên Tiêu Nhai, đứng hướng về Tây chắp tay qua đời. Trà tỳ thu được hai viên xá-lợi.

(Theo Nhiễm Hương Tập)

Nhận định:

Phật dùng thuyền Từ phổ độ, khiến kẻ ngu phu, ngu phụ chỉ biết thật thà niệm Phật. Một đạo sĩ si ngốc tuy chưa từng thọ Tam Quy, Ngũ Giới, nhưng do thật thà niệm Phật nên đứng chắp tay mà hóa, ắt họ đều thấy Phật đến tiếp dẫn, vãng sanh Cực Lạc. Xin những kẻ tự cậy mình thông minh, chẳng chịu niệm Phật, hãy biết chỗ quy hướng vậy!

Trích Niệm Phật Pháp Yếu
Tịnh Nghiệp Ðệ Tử Dịch Viên Mao Lăng Vân kính cẩn biên tập
Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa kính dịch sang Việt ngữ